Logo Cung Cấp
Anh suýt lâm nguy trong chiến tranh Falklands/Malvinas thế nào?

Anh suýt lâm nguy trong chiến tranh Falklands/Malvinas thế nào?

1 năm trước baodatviet.vn

Trong cuộc chiến giành quyền kiểm soát quần đảo Falkland (còn gọi là Malvinas) năm 1982, Argentina đã dự định tiến hành một chiến dịch đặc nhiệm


Chiến dịch đặc nhiệm nhằm tấn công các tàu chiến của Anh ở vùng Gibraltar (có tranh chấp với Tây Ban Nha). Trớ trêu thay, Madrid đã vô tình giúp kẻ đang tranh chấp với mình làm thất bại kế hoạch của Buenos Aires, nếu không, kết cục cuộc chiến tranh Falklands/Malvinas có thể đã khác.

Hải quân Anh đã mở chiến dịch tái chiếm Falklands, cách xa lãnh thổ hàng chục nghìn hải lý

Argentina dự định đánh tàu chiến Anh ở Gibraltar

Khi Argentina đánh chiếm quần đảo Malvinas (được Anh gọi là quần đảo Falklands) cùng với quần đảo Nam Georgia và quần đảo Nam Sandwich tại Nam Đại Tây Dương xa xôi từ tay người Anh vào tháng 4/1982, chính quyền Buenos Aires đã nghĩ rằng nhiệm vụ bảo vệ các quần đảo này vượt quá khả năng của London, vì khoảng cách gần 10.000 hải lý sẽ khiến London không thể làm gì để đáp trả sức tấn công của Argentina.

Theo các chuyên gia, cách đánh giá này rõ ràng là một sự thiển cận. Người Anh đã thành lập một đội đặc nhiệm hải quân và triển khai “Chiến dịch Corporate”, mở một cuộc hành quân viễn chinh xuống Nam Đại Tây Dương để thu hồi các đảo, tái khẳng định chủ quyền của Anh. Khi một lực lượng đáng kể của Hải quân Hoàng gia và bộ binh Anh bắt đầu tiến vào Nam Đại Tây Dương, quân đội Argentina bắt đầu phải tìm biện pháp đối phó.

Người đứng đầu Hải quân Argentina và cũng là một thành viên của chính quyền quân sự điều hành đất nước, kiến trúc sư chính của kế hoạch chiếm giữ các hòn đảo đang tranh chấp là Đô đốc Jorge Anaya.

Trong khi vạch ra các kế hoạch phòng thủ của hải quân Argentina, ông đã nghĩ ra ý tưởng táo bạo về việc tấn công Hải quân Hoàng gia, điều mà người ta ít ngờ tới nhất là ngay tại một trong những cảng mẹ của nó.

Với việc lực lượng Anh phụ thuộc vào một cái đuôi hậu cần khổng lồ để hỗ trợ cho chiến dịch, vị Đô đốc Argentina đã tìm cách đánh thẳng vào sự yếu kém trong phòng thủ hậu phương của họ, nếu thành công, người Anh sẽ buộc phải rút các lực lượng tác chiến để bảo vệ các cơ sở hậu cần của họ và sẽ thất bại trong cuộc chiến phản kích giành lại quần đảo Malvinas.

Với ý tưởng này trong đầu, Argentina bắt đầu tìm kiếm nơi để tấn công. An ninh ở Anh được coi là quá chặt chẽ, do đó một kế hoạch khác hình thành từ ý tưởng sử dụng thợ lặn được trang bị mìn hẹn giờ để đánh chìm hoặc làm hỏng tàu chiến của Hải quân Hoàng gia tại Gibraltar – vùng lãnh thổ hải ngoại mà Anh đang có tranh chấp với Tây Ban Nha. Chiến dịch này được đặt tên là “Chiến dịch Algeciras”.

Nhóm biệt kích cựu thành viên Montoneros được thành lập

Vào năm 1974, một quả mìn đã giết chết cảnh sát trưởng liên bang Argentina khi ông đang ở trên du thuyền của mình. Chưa đầy một năm sau, vào ngày 22 tháng 8 năm 1975 khu trục hạm Type 42 hoàn toàn mới mang tên Santisima Trinidad của hải quân Argentina, đang trong quá trình chế tạo tại xưởng đóng tàu AFNE Río Santiago của Argentina, đã bị phá hoại khi một quả mìn phát nổ dưới thân tàu, khiến việc hoàn thành con tàu bị trì hoãn tới một năm.

Các cuộc tấn công được thực hiện bởi một nhóm được gọi là Montoneros, một nhóm cánh tả chống lại chính phủ quân sự Argentina. Người thợ lặn thực hiện các cuộc đặt mìn tấn công là Máximo Nicoletti, một hướng dẫn viên lặn lành nghề, con trai của một sĩ quan hải quân từng phục vụ trong bộ tư lệnh hải quân lừng danh của Italia trong Thế chiến thứ hai.

Sau những cuộc tấn công này, Nicoletti đã bị quân đội Argentina bắt giữ và ép buộc làm việc cho kẻ thù cũ của mình. Anh ta đã hỗ trợ các hoạt động bí mật khác nhau trước khi được giao nhiệm vụ lãnh đạo cuộc tấn công vào các chiến hạm Anh.

Nhóm của Nicoletti được thành lập với nòng cốt là hai cựu thành viên khác của Montoneros, những người đã giúp đỡ anh ta trong các cuộc tấn công trước đó và cũng đã đổi phe sau khi bị bắt.

Ý định của người Argentina là nếu đội biệt kích này bị bắt thì họ có thể xóa sổ và giải thích với thế giới rằng nhóm này chỉ đơn thuần là những người yêu nước và thực hiện vụ tấn công theo ý định riêng của họ. Tổng chỉ huy điệp vụ là một đặc vụ người Argentina - cựu sĩ quan hải quân Héctor Rosales, chịu trách nhiệm liên lạc với quân đội Argentina và không trực tiếp tham gia vào cuộc tấn công.

Đội biệt kích đã bay tới Tây Ban Nha vào ngày 24 tháng 4 năm 1982. Các quả mìn được lắp đặt theo một mẫu mìn của Italia, đã được chuyển đến Madrid trong các túi công văn ngoại giao và được tùy viên hải quân Argentina bàn giao cho nhóm.

Sau đó, các thành viên của nó đã sử dụng các phương tiện khác nhau để vận chuyển các thiết bị cần thiết, bao gồm các vật liệu chế tạo và 75 kg thuốc nổ, đến thành phố ven biển Algeciras của Tây Ban Nha, nhìn sang vịnh Gibraltar.

Kế hoạch hoàn hảo

Chuyến đi của nhóm biệt kích Argentina thật khó khăn. Tây Ban Nha là chủ nhà của World Cup bóng đá 1982 và đang phải gồng mình chống lại các hoạt động chống đối của tổ chức ly khai xứ Basque ETA (“Quê hương Basque Tự do”), do đó an ninh được thắt chặt.

Các trạm kiểm soát của cảnh sát được thiết lập trên nhiều con đường và đội biệt kích Argentina phải rất khó khăn mới di chuyển được chất nổ đến khu vực tập kết.

Đến Algeciras, nhóm biệt kích đã mua một chiếc cần câu và ngư cụ, sử dụng chúng như bằng chứng ngoại phạm và phương tiện che mắt nhân viên an ninh và cảnh sát Gibraltar. Họ đã tiến hành nghiên cứu tỉ mỉ địa hình của vịnh và xây dựng kế hoạch trong khi chờ lệnh tấn công.

Bộ chỉ huy cấp cao ở Buenos Aires ban đầu chưa sẵn sàng cho phép thực hiện vụ tấn công phá hoại, họ vẫn hy vọng rằng một giải pháp ngoại giao có thể đạt được để giải quyết tình trạng chiến tranh.

Nhưng vào ngày 2 tháng 5, tàu ngầm hạt nhân Conqueror của Anh đã đánh chìm tàu tuần dương hạng nhẹ ARA General Belgrano, dẫn đến cái chết của 323 thủy thủ người Argentina.

Với sự kiện này, rõ ràng là xung đột là không thể tránh khỏi và vào ngày 3 tháng 5, giới lãnh đạo quân đội Argentina đã ra lệnh cho các biệt kích tấn công mục tiêu khả thi đầu tiên. Mục tiêu đầu tiên dự kiến bị tấn công vào ngày 10 tháng 5 là khinh hạm lớp Leander HMS Ariadne.

Kế hoạch được vạch ra là nhóm biệt kích sẽ chèo thuyền ra vịnh vào khoảng 6 giờ tối như những người đi câu cá, bí mật bơi ra chỗ neo đậu của tàu chiến Anh và đặt mìn vào nửa đêm, sau đó trở lại thuyền vào lúc 5 giờ sáng hôm sau, các quả mìn sẽ được hẹn giờ phát nổ ngay sau đó.

Nhóm biệt kích đảm bảo lối thoát cho mình với hai người trở về công ty cho thuê xe mà họ đang sử dụng và trả tiền mặt để gia hạn hợp đồng, như họ đã làm trong những lần trước. Tuy nhiên, lần này, đó chính là hành động đã gây nên sự thất bại của nhiệm vụ.

Điệp vụ thất bại vì “điều rất ngớ ngẩn”

Thời gian trước đó, một ngân hàng địa phương ở Algeciras đã bị cướp bởi một băng đảng gồm toàn người Argentina và người Uruguay, do đó cảnh sát Tây Ban Nha đã yêu cầu các doanh nghiệp địa phương để mắt đến các nhóm tội phạm Mỹ Latinh.

Chủ sở hữu hãng thuê xe nghi ngờ hai người trong đội biệt kích Argentina là cướp nên đã gọi cảnh sát và họ nhanh chóng bị bắt, dẫn đến việc Nicoletti và một thành viên khác trong nhóm đang ngủ tại khách sạn để chuẩn bị cho cuộc bơi dài mà họ đã dự kiến sẽ thực hiện, cũng bị bắt giữ.

Nicoletti đã nhanh chóng khai báo với chính quyền Tây Ban Nha về danh tính và nhiệm vụ của họ, đặt Madrid vào một tình thế khó khăn thực sự. Là một thành viên mới được giới thiệu vào NATO (sau đó được kết nạp vào ngày 30 tháng 5 năm 1982), Tây Ban Nha chuẩn bị là đồng minh của Anh.

Tuy nhiên, do cũng không muốn đối đầu với Buenos Aires, nên chính quyền Madrid quyết định rằng, sự thận trọng là điều tốt nhất và họ nhanh chóng trục xuất đội biệt kích mà không bình luận bất cứ điều gì.

Điệp vụ táo bạo của Argentina bất thành khiến chúng ta không bao giờ thực sự được biết rằng, liệu nếu vụ tấn công các chiến hạm Anh thành công, nó sẽ ảnh hưởng thế nào đến kết quả cuối cùng của cuộc xung đột. Nhưng chắc chắn là việc Hải quân Hoàng gia mất một con tàu khác ngay trong lãnh thổ của mình, chỉ một tuần sau khi tàu HMS Sheffield bị đánh chìm, sẽ là một cú sốc lớn.

Chung cuộc phần thắng trong cuộc chiến Falklands/Malvinas đã thuộc về London. Vào ngày 21 tháng 5, quân Anh đổ bộ vào Falklands và vào ngày 14 tháng 6, quân đồn trú của Argentina đã đầu hàng.

Chiến dịch Algeciras của Argentina đã thất bại, nhưng nó vẫn là một ví dụ tuyệt vời cần nghiên cứu về tư duy đổi mới trong các hoạt động đặc biệt, nhưng cũng là một tấm gương điển hình về sự sơ xuất trong đào tạo các đặc vụ hành động, khi những điều đơn giản nhất có thể khiến kế hoạch lớn lao thất bại.

Thiên Nam