Logo Cung Cấp
Minh van der Wielen: 'Tôi không muốn là cầu thủ Việt kiều thất bại'

Minh van der Wielen: 'Tôi không muốn là cầu thủ Việt kiều thất bại'

21 ngày trước zingnews.vn

Tiền đạo U17 PVF Minh van der Wielen lấy Đoàn Văn Hậu làm hình mẫu để noi theo trên con đường phấn đấu trở thành cầu thủ chuyên nghiệp.


Ở ngày khai mạc vòng chung kết U17 quốc gia 2020 hôm 18/9, trong trận đấu giữa U17 PVF và U17 Thanh Hóa, những cặp mắt hiếu kỳ trên khán đài sân vận động đã hướng về phía cầu thủ dự bị được tung vào sân trong những phút cuối cùng của trận đấu. Một cái tên rất "Tây" được ban tổ chức trận đấu đọc lên khiến nhiều người không khỏi ngạc nhiên: "Minh van der Wielen".

Chưa đầy 5 phút sau sự xuất hiện của Minh Wielen, U17 PVF có bàn thắng. Cầu thủ sinh năm 2004 không để lại nhiều dấu ấn ở trận mở màn và cả những trận cuối cùng của U17 PVF nhưng với anh, đây là cột mốc đáng nhớ sau 2 năm trở về quê hương để theo đuổi sự nghiệp cầu thủ. Đó là lần đầu tiên Minh Wielen ra sân tại một giải trẻ quốc gia.

Tiền đạo Minh van der Wielen (phải) trong màu áo U17 PVF. Ảnh: Hoàng Mai.

Vừa đá bóng, vừa đi học

- Xin chào Minh Wielen, cảm giác lần đầu tiên ra sân trong giải đấu chính thức của anh thế nào?

- Tôi vui khi được mọi người chú ý đến nhiều hơn sau những trận đầu tiên của giải. Thực tế là tôi đã thi đấu khá nhiều trận từ vòng loại giải U17 quốc gia và ghi được vài bàn thắng. Vào vòng chung kết, mọi thứ trở nên khó khăn hơn nhiều. Tôi không được thi đấu từ trận đấu cuối vòng bảng trở về sau, nhưng việc có tên trong danh sách dự bị thôi cũng đủ khiến tôi thấy vui.

- Niềm vui của anh có vẻ đơn giản. Năm nay đã là năm thứ hai anh ở Việt Nam rồi đấy.

- Một năm qua ở PVF, tôi thấy mình đã học hỏi và tiến bộ nhiều. Trước đó, tôi chẳng biết gì nhiều về chuyên môn mà chỉ chơi bóng vì thấy vui. Khi quyết định một cách nghiêm túc về việc chọn đi theo con đường bóng đá, tôi mới thấy nó khó khăn như thế nào.

Đa số cầu thủ trẻ ở Việt Nam đi vào lò đào tạo từ khi họ còn nhỏ. Tôi không giống họ. Khi còn ở Hà Lan, tôi chỉ đá bóng ở các giải đấu học đường, tập luyện cùng đội bóng của trường mà không phải một học viện nào. Từ chỗ không biết gì tới việc được đăng ký thi đấu ở giải U17 quốc gia, tôi nghĩ mình có sự tiến bộ nhất định.

- Hãy chia sẻ nhiều hơn về những khó khăn của anh.

- Khó khăn lớn nhất với tôi lúc này là việc vừa đi học, vừa đá bóng. Bố tôi là giám đốc điều hành một khách sạn lớn ở Hà Nội, ông ủng hộ tôi đi theo con đường bóng đá, nhưng chỉ khi tôi hoàn thành chương trình học tập phổ thông. Bố mẹ cho phép tôi toàn tâm toàn ý chơi bóng nếu tôi hoàn thành xong việc học. Áp lực của việc vừa học, vừa đá bóng khiến tôi cảm thấy căng thẳng.

Tôi sống cùng bố mẹ ở Hà Nội và đang theo học một trường quốc tế ở đây. Ban ngày tôi đến trường, chiều tôi đi tới Trung tâm PVF để tập luyện. Quãng đường từ nhà tôi tới PVF rất xa (khoảng 30 km), nên tôi thường được mẹ đưa đi tập. Thỉnh thoảng có những hôm tôi đến muộn một chút vì tắc đường hoặc vì tan học muộn. Tôi từng thấy nản chí, có ý định nghỉ tập một hôm vì mệt mỏi, nhưng cuối cùng vẫn không nghỉ một buổi nào mà cố gắng chiến đấu tới cùng.

Thường thì tập xong, tôi về nhà khá muộn. Khi tôi làm xong bài tập về nhà cũng là lúc gần nửa đêm rồi. Từ thứ 2 tới thứ 6, mọi việc cứ đều răm rắp như vậy khiến tôi thấy mệt mỏi. Cuối tuần đỡ hơn một chút khi tôi có buổi học thêm tiếng Việt.

Thông điệp của HLV Troussier

- Điều gì đã đưa anh đến với PVF?

- Năm ngoái, HLV Philippe Troussier đã nói chuyện với mẹ tôi sau khi xem trận giao hữu giữa đội bóng trường học của tôi với đội bóng của Trung tâm PVF. Ông ấy bảo tôi có thể trở thành cầu thủ chuyên nghiệp nếu về PVF rèn luyện. Ông ấy đã thuyết phục được bố mẹ tôi. Họ cũng bất ngờ khi Việt Nam có học viện bóng đá sở hữu cơ sở vật chất hiện đại.

Tôi nói với thầy về nguyện vọng được cống hiến cho đội tuyển Việt Nam. Thầy nói một câu mà đến giờ tôi vẫn khắc ghi trong lòng: "Để trở thành cầu thủ chuyên nghiệp, em phải tập luyện và chiến đấu với tinh thần của cầu thủ chuyên nghiệp". Đó là lý do tôi quyết tâm hoàn thành cam kết với bố mẹ để theo đuổi sự nghiệp cầu thủ. Tôi biết điều đó rất khó, vì giai đoạn từ 17-18 tuổi rất quan trọng với các cầu thủ chuyên nghiệp.

- Nhiều cầu thủ Việt kiều cũng trở về Việt Nam với mong muốn cống hiến cho đội tuyển. Không phải ai cũng thành công, Minh Wielen có biết điều đó?

- Tôi không sợ thất bại vì có niềm tin. Thầy Troussier bảo tôi có lợi thế về thể hình. Tôi cao 1,86 m, theo tôi biết thì không nhiều tiền đạo Việt Nam có chiều cao như vậy. Bất lợi lớn nhất của tôi có lẽ vì là Việt kiều và không được chơi bóng bài bản từ nhỏ.

Tôi biết có nhiều cầu thủ Việt kiều thành công ở Việt Nam. Anh Đặng Văn Lâm là thủ môn tuyển quốc gia, trước đây từng gặp nhiều khó khăn. Martin Lò mới về đã được triệu tập lên tuyển U23 Việt Nam khi còn thi đấu cho CLB Phố Hiến. Tôi là người đi sau, sẽ phải học hỏi họ, không muốn là cầu thủ Việt kiều thất bại.

Năm nay mới 16 tuổi, tôi tin là mình còn thời gian và cơ hội. Tôi có thể nói tiếng Hà Lan, tiếng Anh, tiếng Tây Ban Nha với các HLV. Tôi cũng có thể nói tiếng Việt một lúc lâu với các đồng đội ở PVF. Tiếng Việt rất quan trọng, không chỉ ở trên sân cỏ mà còn cả ở ngoài đời. Tôi đã học được nhiều thứ mà trước giờ tôi chưa từng biết tới.

- Anh cảm thấy thế nào khi mình không có tên trong danh sách triệu tập U17 Việt Nam lần này?

- Hoàn toàn không có gì bất ngờ. Tôi chấp nhận điều đó và coi nó là một phần của quá trình lâu dài.

Dù lớn lên ở Hà Lan, Minh van der Wielen vẫn được tiếp xúc với văn hóa Việt Nam từ nhỏ. Bún chả là một trong những món ăn Việt Nam anh thích nhất. Ảnh: Bảo Ngọc.

Ước mơ tiếp bước Đoàn Văn Hậu

- Anh thích nhất cầu thủ Việt Nam nào?

- Tôi thích xem Nguyễn Quang Hải chơi bóng. Anh ấy có kỹ thuật cá nhân và nhãn quan chiến thuật quá tuyệt vời. Nguyễn Công Phượng là tiền đạo đẳng cấp, nhưng để chọn ra một cầu thủ làm hình mẫu để theo đuổi, tôi chọn Đoàn Văn Hậu.

Năm 2019, khi anh Hậu sang Hà Lan cũng là lúc tôi ổn định cuộc sống ở Việt Nam. Bố mẹ tôi ngỡ ngàng lắm khi biết Đoàn Văn Hậu thi đấu cho SC Heerenveen. Tôi ngưỡng mộ Văn Hậu vì anh ấy là người Việt Nam đầu tiên chơi bóng ở Hà Lan. Anh ấy cũng là cầu thủ thành công nhất trong số những người cùng thế hệ.

Tôi biết Trung tâm PVF, nơi tôi đang theo học, là lò đào tạo cung cấp nhân sự chất lượng cho các CLB ở V.League và các đội tuyển Việt Nam. Tôi hy vọng một ngày nào đó mình sẽ đủ khả năng chơi bóng ở V.League để từ đó có cơ hội lên tuyển. Khi lên tuyển, tôi có thể có cơ hội được đi thi đấu ở nước ngoài giống như anh Hậu. Tôi thích cảm giác trở lại Hà Lan với tâm thế đó.

- Chúc anh thành công trên con đường mình đã chọn.

Bảo Ngọc