Logo Cung Cấp
Trực tiếp từ Quảng Trị: Vết chân trần và những con đường chìm trong biển nước

Trực tiếp từ Quảng Trị: Vết chân trần và những con đường chìm trong biển nước

1 tháng trước saostar.vn

Nhiều ngày sau trận lũ lịch sử, một số con đường thuộc huyện Hải Lăng, huyện Đakrông tỉnh Quảng Trị vẫn chìm trong biển nước. Người dân đã sử dụng xuồng để ra ngoài nhận những phần quà viện trợ từ các đoàn thiện nguyện. Vết chân trần trên bờ nước, những gương mặt khắc khổ đợi mong... là những điều chúng tôi ghi nhận được những ngày này.


Buổi sáng, Quảng Trị đón những cơn mưa như trút nước. Đã nhiều ngày sau cơn lũ dữ, nước đã rút khá nhiều, để lại lớp bùn đất nâu đỏ trên vỉa hè, thềm nhà và trên đôi chân trần của người dân. Lũ quét, cuốn trôi cả đàn gà vừa lớn, lũ vịt cũng theo con nước mà đi.

Nhiều ngày qua, người dân tại khu vực Hải Chánh đã bị cô lập trong biển nước. Con đường đi thẳng vào nhà thờ Mỹ Chánh nay đã bị chìm trong khối nước đục ngầu, không phân biệt được lằn ranh giữa ruộng đồng và những lối rẽ.

Anh Văn Thúc (nhóm thiện nguyện huyện Hải Lăng): "Lũ tràn lên nhanh quá làm người dân không kịp xoay trở. Ngay sau khi nước vừa rút, chúng tôi đã lập tức đi thuyền đến gửi cho họ những suất quà gồm sữa đặc, mì gói, bánh mì, nước lọc... Trời thì mưa to, giông gió, vì vũng trũng nên nước vẫn chưa thoát được hết vẫn còn đọng lại, việc di chuyển lúc này là vô cùng khó khăn".

Theo nhiều người dân địa phương, huyện Hải Lăng vốn là vùng trũng nên xảy ra tình trạng ngập sâu, một số con đường vẫn còn ẩn mình trong dòng nước. Có gia đình nhiều ngày liền phải ăn cháo loãng, mì gói sống để cầm cự qua ngày vì không có thức ăn. Hôm nay, là lần đầu tiên họ được "ấm lòng, no bụng" sau gần một tuần giông bão.

Con đường trong biển nước

Đường vào nhà thờ Mỹ Chánh

Một vài người dân chạy xe máy ra để vận chuyển lương thực

"Mất hết" - một người dân trả lời chúng tôi bằng vẻ mặt đượm buồn. Lũ vào nhanh quá khiến họ chẳng chuẩn bị được gì, khốc liệt đến mức tất cả những đồ đạc không cố định trong nhà đều đã bị dòng nước hung tợn cuốn trôi. Đến đôi dép cũng chẳng còn, họ phải đi chân trần ra nhận lương thực hiện trợ.

Thật khó lòng mà tưởng tượng họ đã xoay trở cách nào trong gần một tuần bị cô lập, khi lũ chồng lũ, khi họ trong trạng thái có thể dỡ mái nhà bất kì lúc nào khi con nước lên quá cao.

Mọi việc ăn uống, vệ sinh, ngủ nghỉ... và sinh tồn đều diễn ra trên một căn gác ọp ẹp, bên dưới gần 2 mét nước. Nhà có trẻ con thì nơm nớp lo sợ, người mẹ cứ ôm con mãi không thôi. Hay ở gia đình có người già, một cái trở mình cũng đã là quá khó khăn.

- Thuyền ở đâu mà cô ra đây?

- Họ cho mượn.

- Dọn nhà sau lũ vất vả không cô?

- Còn gì đâu mà dọn hả con...

Câu nói chúng tôi cảm thấy trái tim mình thắt lại. Câu chuyện miền Trung và lũ lụt đã diễn ra nhiều năm nay. Nhưng đến khi chứng kiến, cảm nhận, chạm lấy, nó mới hiện lên đầy đủ các cung bậc cảm xúc, nghẹn ngào, đau thương, cả bầu trời nỗi niềm.

5 giờ chiều, vẫn còn những đoàn thiện nguyện ngược dòng người hướng vào vùng tâm lũ. Họ chuyền tay nhau phần quà gói ghém trong đó là biết bao thương yêu. Tôi lại thấy những vết chân trần đi trên con đường lấm lem bùn lầy, gương mặt khắc khổ đợi mong... Sau bao ngày sống cùng lũ, cuối cùng, họ đã tìm thấy những tia sáng ấm áp đầu tiên là tấm lòng của người dân trên mọi miền Tổ quốc.

Ngày mai, sẽ là một ngày có nắng mà phải không?

Khải Anh