Logo Cung Cấp
Tam quốc diễn nghĩa: Hai nhân vật từng bất phân thắng bại với Lã Bố

Tam quốc diễn nghĩa: Hai nhân vật từng bất phân thắng bại với Lã Bố

10 ngày trước nguoiduatin.vn

Lã Bố hay còn gọi là Lữ Bố tự là Phụng Tiên, là tướng nhà Đông Hán trong lịch sử Trung Quốc.


Lã Bố xuất hiện từ hồi 3 đến hồi 19 trong tiểu thuyết Tam quốc diễn nghĩa của La Quán Trung, ông được mệnh danh là “chiến Thần", được xem là vị tướng dũng mãnh nhất thời Tam quốc, hơn cả các nhân vật Triệu Vân, Quan Vũ, Trương Phi, Hứa Chử, Mã Siêu.

Lã Bố được mệnh danh là “chiến thần” thời Tam quốc.

Lã Bố trong tay có Phương thiên họa kích, lại sở hữu ngựa quý Xích Thố, từng được mệnh danh là đệ nhất danh tướng thời bấy giờ. Tuy nhiên, theo Tam quốc diễn nghĩa, Lã Bố không phải là chưa từng bại trận, nhưng đó là bại về mặt chiến thuật khi hai quân giao chiến, còn đơn đả độc đấu thì chưa từng có ghi nhận thất bại, hai người duy nhất có thể giao chiến với ông mà bất phân thắng bại chỉ có Trương Phi và Hứa Chử.

Lã Bố từng giao chiến với 50 hiệp bất phân thắng bại với Trương Phi

Trương Phi (166 - 221), tự Ích Đức thường gọi Dực Đức, là một trong ngũ hổ tướng nhà Thục Hán. Trương Phi được đánh giá có sức mạnh ngang Lã Bố, Mã Siêu, Quan Vũ, Điển Vi.

Trong tiểu thuyết Tam quốc diễn nghĩa của La Quán Trung, Trương Phi được mô tả "cao tám thước, đầu báo, mắt tròn, râu hùm, hàm én". Trương Phi đã cùng với Lưu Bị và Quan Vũ kết bái làm huynh đệ trong vườn đào. Ông là em út trong ba người. Ông được Chiêu liệt hoàng đế tức Lưu Bị phong làm một trong ngũ hổ đại tướng.

Ở hồi thứ 5 của Tam quốc diễn nghĩa có đoạn viết: “Lã Bố lại kéo quân đến thách đánh. Công Tôn Toản vác ngọn giáo nhảy ra đánh Lã Bố, mới được vài hiệp, Công Tôn Toản thua chạy. Lã Bố thúc ngựa xích thố sấn lại đuổi, ngựa này chạy nhanh như bay. Lã Bố gần đuổi kịp Toản thì ở bên rìa đường, Trương Phi quát lớn: “Thằng đầy tớ ba họ kia đừng chạy nữa! Có Trương Phi người đất Yên đây!” Lã Bố thấy thế bỏ Công Tôn Toản, đánh nhau với Trương Phi.

Trương Phi hăng hái cố đánh Lã Bố. Hai người đánh nhau được hơn 50 hiệp chưa rõ bên nào thua bên nào được. Quan Vũ đứng ngoài thấy thế cầm thanh long yển nguyệt đến cùng đánh”.

Hứa Chử là hộ vệ thân cận của Tào Tháo.

Còn Hứa Chử nổi tiếng với sức khỏe phi thường. Cuối thời Đông Hán, thiên hạ loạn lạc, nhiều quân cướp nổi dậy cướp bóc. Hứa Chử tập hợp họ hàng, khách khứa dựng dinh lũy chống lại quân cướp. Hơn 1 vạn quân cướp từ Cát Bì, Nhữ Nam đến đánh vùng quê ông. Hứa Chử cùng các thủ hạ ra sức chiến đấu nhưng lực lượng ít ỏi, bắn hết tên đạn. Ông hạ lệnh cho toàn thể người dân, cả già trẻ trai gái cùng xung trận, khuân đá lớn chất đầy 4 góc dinh lũy. Sau đó tự ông vác đá lớn ném địch. Quân cướp nhiều người bị trúng đá chết tan xác nên sợ hãi không dám lại gần.

Sau này, khi Tào Tháo truy kích quân cướp, tướng cướp chạy vào chỗ Hứa Chử. Hứa Chử bắt được, nhưng không nộp cho Điển Vi mà còn đánh nhau với Điển Vi. Tào Tháo phải dùng kế bắt sống ông và dụ hàng, ông mới quy phục.

Trong cuộc chiến ngăn chặn quân Tây Lương của Tào Tháo, Hứa Chử đã có dịp đọ sức với Lã Bố ở Bộc Dương, hai bên sau hơn 20 hiệp vẫn bất phân thắng bại. Lúc này Tào Tháo sợ Hứa Chử bị thương, nên phái thêm 5 viên tướng khác đến giúp Hứa Chử, Lã Bố sau đó mới chịu rút lui.

Từ những chi tiết trên đã khẳng định Trương Phi và Hứa Chử là một trong số những người hiếm hoi có khả năng đánh tay ngang với Lã Bố - võ tướng mang danh là "vô địch thiên hạ" một thời.

Quốc Tiệp (t/h)