Logo Cung Cấp
GIẤC MƠ ĐƯỢC NHẬP NGŨ

GIẤC MƠ ĐƯỢC NHẬP NGŨ

2 tháng trước vietnamnet.vn

Vũ Nguyên quê vùng biển Sầm Sơn, Thanh Hóa, ra đời vốn là cậu bé khỏe mạnh. Bệnh bại liệt lúc 7 tháng tuổi đã cướp đi cuộc sống bình thường của Nguyên.


Tuy số phận không được may mắn nhưng bằng nghị và và tình thương yêu của bố mẹ, Nguyên tự học và thích làm thơ. Thơ sau đó là cuộc đời, là niềm an ủi. Nguyên sống với thơ và vì thơ mà sống. Đến nay Nguyên đã xuất bản được 4 tập thơ. Bạn đọc thương yêu mua thơ của Nguyên như một cử chỉ đẹp, một nhã ý đẹp, nhưng không biết rằng chính những đồng tiền ấy Nguyên lại đi làm từ thiện giúp đỡ người nghèo.

Xin giới thiệu 2 bài thơ của anh trong tập 4: Vở kịch đời.

Tôi có một giấc mơ hoài ấp ủ
Rằng một ngày được nhập ngũ vào binh
Lòng nguyện rằng dù có phải hy sinh
Cho Tổ quốc Việt Nam mình chẳng tiếc

Tôi mong được chạm tay vào xanh biếc
Là mặc vào chiếc áo lính đơn sơ
Cầm trong tay khẩu súng giữ cơ đồ
Của cha ông, của Bác Hồ mãi mãi

Mơ ước ấy bao lâu rồi quằn quại
Dằn vặt hoài trên thể xác hư hao
Muốn tòng binh nhưng thân chẳng thế nào
Nằm bất động làm sao đền non nước

Đôi chân này chưa từng một lần bước
Tấm thân buồn chẳng cựa được nằm đơ
Xanh một mầu áo lính mãi là mơ
Ngày nhập ngũ một đời tôi trăn trở.

Á hậu Miss U30 trong một lần về thăm Vũ Nguyên

RU ĐỜI TA

Trải qua hai sáu xuân ngời
Hôm nay nằm viết mấy lời hát ca
Ru ta trong cái mịt mù
Đường tương lai đó oán thù ta chăng

Mà đành mưa phủ, sương giăng
Lối đi mờ mịt đãi đằng vì đâu
Ru ta bằng điệu ví dầu
Song thân tóc bạc nửa đầu mà thương

Ru ta đời liệt trên giường
Lấy thơ nuôi mộng con đường thái lai
Ru lòng dỗ dạ một mai
Rằng nơi nào đó có ai yêu mình.

Ru ta một bóng một hình
Cùng câu lục bát tự tình tháng năm
Đâu đây hương cải đằm đằm
Ta ru ta với nong tằm nằm đây

Ru hồn ta khắp trời mây
Bay đi tìm kiếm vòng tay hẹn hò
Hay đâu lạc bến con đò
Hồn ta chết giữa mê hồ lời ru.