Logo Cung Cấp
Nỗi cô đơn mang tên anh

Nỗi cô đơn mang tên anh

1 tháng trước zingnews.vn

Bài thơ 'Sự cô đơn' của Đinh Hoàng Anh là những tỏ bày da diết về hạnh phúc và đau đớn của người phụ nữ trong tình yêu.


Ngày xưa...

tôi chưa biết tên sự cô đơn

chỉ biết ngõ chiều ngả dài vạt nắng

khi khói bếp chầm chậm lan

những làn hương ấm

mà mẹ vẫn chưa về.

***

Ngày xưa...

tôi chưa biết mặt sự cô đơn

chỉ biết sân trường dâng ngập tiếng ve

cành phượng ngơ ngác ngó vào lớp vắng

những chiếc bàn vết mực rưng rưng

viết dở câu hẹn hò

nhìn nhau trong im lặng

bạn bè nay xa xôi.

***

Ngày xưa...

tôi chưa hiểu được mùi hương của sự cô đơn

chỉ biết những buổi sáng tinh mơ bàng bạc xứ người

tôi bỗng tỉnh dậy giữa trời tuyết phủ

thèm nghe đến nao lòng một lời rao xưa cũ

quê hương giờ ở đâu?

***

Ngày xưa...

tôi chưa sờ nắn được dáng hình của sự cô đơn

chỉ đôi khi trong dòng đời

xuôi ngược những con tàu

tôi bỗng bâng khuâng

thấy mọi nẻo đường chen nhau

như mạng nhện

không biết đi về đâu

và bao giờ sẽ đến

một sân ga bình an.

***

Ngày xưa...

ngày xưa...

ôi ngày xưa khi em chưa từng biết anh

ngày xưa ấy em chưa biết mình hạnh phúc

ngày xưa ấy em cũng chưa biết mình đau đớn

và sự cô đơn như một màn sương.

***

Giờ đây...

em đã biết sự cô đơn

có gương mặt gầy

và đôi mắt to đượm buồn.

***

Sự cô đơn có mùi mồ hôi đượm nồng

với những ngón tay dài

và bàn tay đầy vết chai

ấm nóng.

***

Sự cô đơn có dáng hình cao cao

trìu mến xiết chặt em

vào lồng ngực mỏng.

***

Sự cô đơn thầm thì

những lời yêu vụng dại.

***

Sự cô đơn run run

châm điếu thuốc

cho ngày xa nhau trôi nhanh.

***

Giờ đây...

sự cô đơnAA

khoan vào tim em

nhức nhối

tên Anh!

Lời bình

Làm sao để gọi tên nỗi cô đơn? Làm sao để nhận ra khuôn mặt, mùi hương, dáng hình của nỗi cô đơn? Sau màn sương ký ức, nỗi cô đơn tượng hình trong những giả định mơ hồ. Cô đơn có phải là ngõ chiều trông ngóng mẹ về, là sân trường vắng bóng bè bạn, là quê hương xa xôi khuất mặt, là con tầu tìm kiếm một sân ga bình an?

Những giả định từ quá khứ chẳng phải là cô đơn, hay đúng hơn, nó chưa cho em thấm thía và cảm nhận một cách thực sự đủ đầy về nỗi cô đơn. Một ngày, em gặp anh, nỗi cô đơn cũng tượng hình từ đó. Nỗi cô đơn mang khuôn mặt, mùi hương, dáng hình, lời nói, cử chỉ của anh. Nỗi cô đơn mang tên anh.

Nguồn thơ chảy trong hồi tưởng với quãng bình lặng ở quá khứ, dẫu có đôi chút buồn bã, chênh vênh. Thác ghềnh là từ lúc gặp anh. Dòng sông thẳm xuống xoáy riết vào từng cơn nhớ. Hạnh phúc, đớn đau và cô đơn được định hình bằng khuôn mặt gầy, đôi mắt to, mùi mồ hôi nồng đượm, ngón tay dài, bàn tay chai ấm nóng, lồng ngực mỏng, lời yêu thì thầm vụng dại, những ngày dài xa nhau…

Cô đơn là thác ghềnh, vực thẳm, nhưng cũng là nơi em nhận ra tình yêu dành cho Anh trọn vẹn, tha thiết và mãnh liệt đến nhường nào.

Đinh Hoàng Anh