Logo Cung Cấp
Thoát chết nhờ bỏ tiền cứu mạng người trong đêm

Thoát chết nhờ bỏ tiền cứu mạng người trong đêm

1 tháng trước dulich.petrotimes.vn

Câu chuyện kể về một thương nhân thành đạt tên là Vương Chí Nhân đã ngoài 30 tuổi mà vẫn chưa có con nối dõi. Điều này làm anh rất phiền lòng.


Một hôm, anh được bạn bè giới thiệu đến một người thầy xem tướng số rất giỏi. Sau khi bày tỏ tâm nguyện của mình, thầy bói lắc đầu tiếc cho tâm nguyện không thành của anh. Không nản chí, Vương Chí Nhân đang muốn thỉnh giáo có cách gì cứu vãn hay không, không ngờ đây mới chỉ là khúc dạo đầu, phía sau thầy còn tiết lộ sự việc nghiêm trọng hơn nữa.

Thầy bói mặt mày nghiêm túc, nói: "Tháng 10 năm nay, anh sẽ gặp phải một đại nạn liên quan tới tính mạng".

Vương Chí Nhân nghe xong khuôn mặt biến sắc, vội vàng thỉnh giáo vị thầy xem nên ứng phó ra sao. Thầy trả lời, ý trời khó tránh, thầy chỉ có thể bày một vài cách, biết đâu có thể tránh được đại nạn.

https://dulich.petrotimes.vn/

Sau khi về nhà, Vương Chí Nhân tính toán, sắp xếp thỏa đáng công việc trong thời gian nhanh nhất, thu nốt toàn bộ số tiền hàng cũng như tiền nợ, rồi nhanh chóng trở về. Vốn dự tính đóng cửa trong nhà một thời gian, hy vọng có thể bình an tránh khỏi kiếp nạn.

Tính ra vẫn còn cách tháng 10 khá lâu, Vương Chí Nhân bèn lặn lội mấy trăm dặm đến Tô Châu thu tiền hàng, buổi tối ở trong một quán trọ. Một hôm trời tối, anh ta ủ rũ tản bộ ở bờ sông, đột nhiên thấy một người phụ nữ bất thình lình nhảy xuống dòng nước.

Anh ta lòng như lửa đốt, cứu người như cứu hỏa, thế là cuống quýt rút 10 lượng bạc giơ cao, hô hoán mấy thuyền chài bên sông: "Bên kia có cô gái rơi xuống nước, nhà ai cứu được, tôi xin tặng 10 lượng bạc". Lái đò nghe thấy, vội vàng chèo qua cứu người.

May thay có người kịp thời cấp cứu. Người lái đò vớt cô gái lên bờ. Vương Chí Nhân nhanh chóng gửi tặng 10 lượng bạc.

Vương Chí Nhân trông coi người phụ nữ, cho tới khi cô tỉnh táo, thần sắc trở lại. "Chị gì ơi, chị gặp phải chuyện gì mà lại nghĩ quẩn tới vậy?".

Người phụ nữ khóc lóc mà rằng: "Chồng tôi làm mướn, vì tiền công ít ỏi, nên sống rất nghèo khổ. Đã vậy gần đây chủ mướn không có tiền trả công nên dùng một con heo để bù vào tiền công. Hôm qua có người tới mua lợn, tôi bán với giá 10 lượng, nhưng không ngờ chỗ bạc đó lại là giả".

Vương Chí Nhân cảm thông nhìn người phụ nữ. Cô khóc không thành tiếng, tiếp tục kể: "Tôi sợ sau khi chồng quay trở lại sẽ trách mắng, lại nghĩ trên người mình chẳng có đồng nào, những ngày sau biết sống làm sao. Đột nhiên cảm thấy không còn thiết sống, chi bằng chết quách đi cho xong".

Nghe xong, Vương Chí Nhân dâng lên lòng trắc ẩn, trong bụng thầm nghĩ đã cứu người thì cứu cho trót. Anh không nói gì, liền lấy ra số tiền gấp đôi số tiền bán lợn, cứu giúp người phụ nữ.

Người phụ nữ cầm tiền về nhà, đem câu chuyện kể từ đầu chí cuối cho chồng nghe. Nhưng người chồng không dám tin trên đời lại có người tốt tới vậy, thậm chí còn nghi ngờ vợ làm chuyện gì mờ ám, mới có được nhiều bạc đến vậy. Cực chẳng đã, người phụ nữ đành dẫn chồng tới quán trọ mà ân nhân đang ở, hy vọng làm sáng tỏ chân tướng sự thật.

Khi họ tới cửa phòng trọ, người phụ nữ gõ cửa nói: "Tôi là người phụ nữ nhảy xuống sống được cứu vớt, tôi đặc biệt tới đây để cảm ơn ân công! Xin ân công hãy mở cửa".

Vương Chí Nhân nghe xong, lập tức đáp lại lạnh lùng: "Đã muộn vậy rồi, cô một mình tới phòng tôi, cô nam quả nữ thụ thụ bất thân, không khỏi người ta bàn tán".

Người chồng nghe xong, nỗi nghi hoặc cũng tan biến, vô cùng cảm động, tin rằng Vương Chí Nhân chắc chắn là một chính nhân quân tử: "Xin ngài đừng hiểu nhầm, vợ chồng chúng tôi cùng tới đây, cảm tạ ân đức của ân công".

Nghe tới đây, Vương Chí Nhân mới ra khỏi giường, mặc quần áo chỉnh tề, nhanh chóng đi ra cửa phòng. Giây phút anh giơ tay mở cửa, sau lưng vang lên âm thanh đùng đoàng như sấm nổ, ngoảnh đầu nhìn lại mới thấy tường phòng đột nhiên đổ xuống, chiếc giường anh ta vừa nằm bị đè vỡ vụn.

Vương Chí Nhân bị một phen hú vía, ngây người chết lặng, không nói nổi câu nào.

Sau khi hít một hơi dài, Vương Chí Nhân trong lòng vẫn còn hoảng hốt, nói với hai vợ chồng: "Hai vợ chồng tới để cảm ơn tôi, giờ tới lượt tôi phải cảm ơn hai vị rồi. Nếu hai người không tới gọi tôi dậy mở cửa, thì tôi hiện tại chắc đã bị nghiền thành bánh thịt mất rồi". Tiếp đó, Vương Chí Nhân kể khái quát cho hai vợ chồng họ nghe câu chuyện của mình.

Người chồng nói: "Người ta nói cứu một mạng người còn hơn xây bảy tòa tháp, xem ra quả không sai. Tôi nghĩ kiếp nạn của ân công có lẽ đã qua rồi".

Vương Chí Nhân vui vẻ đáp lại: "Nói như vậy, rõ ràng là cứu người, kết quả người được cứu lại chính là tôi".

Người chồng nói: "Ân công nhân từ, không chỉ cứu vợ tôi một mạng mà còn hào hiệp cứu trợ chúng tôi nhiều ngân lượng, chúng tôi xin được bái tạ đại ân đại đức của ân công tại đây".

Sau khi giải quyết xong mọi chuyện ở Tô Châu, Vương Chí Nhân lập tức lên đường trở về quê. Bởi vì không chắc chắn kiếp nạn của mình đã được hóa giải hay chưa, nên vẫn không bước ra ngoài nửa bước, chờ tới khi tháng 10 qua đi. May thay không có gì xảy ra.

Một hôm, Vương Chí Nhân gặp thầy tướng số trên đường. Thầy tướng số vô cùng ngạc nhiên: "Mấy tháng không gặp, nhưng tướng mạo anh đã hoàn toàn thay đổi. "Nét âm chất" đầy tràn trên mặt (các đường nét xuất hiện trên mặt sau khi tích đức), chắc hẳn anh đã làm việc thiện cứu mạng người. Xem tướng mạo bây giờ của anh, chắc chắn có hậu phúc vô kể".

https://dulich.petrotimes.vn/

Thúy An (t/h)