Logo Cung Cấp
Xôn xao mùa gió chướng

Xôn xao mùa gió chướng

1 năm trước nld.com.vn

Vậy là một mùa gió chướng nữa lại về. Những ngọn gió xạc xào trên mái lá. Buổi sáng bước ra sân, nghe hơi lạnh từ đêm qua như vẫn còn quanh đây.


Mẹ tôi vẫn ngồi trong hiên nhà, nâng niu từng bông cỏ dại. Khi những bông cỏ bung nở lẫn vào trong cánh gió, mẹ tôi lại ra bờ đê hái chúng đem về bó chổi để dành xài trong nhà hay mang biếu bà con trong xóm. Tôi vẫn thường theo mẹ ra bờ đê hái bông sậy. Mấy chiếc lá cứ cứa vào tay tôi rát buốt.

Người trong xóm nói mẹ tôi bó chổi chắc hơn nhiều so với chổi mua ở tiệm. Sau khi hái bông sậy về, mẹ lại ngồi dạy cho tôi bó chổi, cách buộc dây như thế nào để nó không bị bung ra, cách chọn bao nhiêu bông sậy để cây chổi được bền mà không nặng. Từng nuột dây thoăn thoắt, mẹ cứ dắt tay qua những mùa gió chướng mênh mông. Tôi vẫn thường giúp mẹ mang chổi qua cho hàng xóm, nhìn nụ cười hồ hởi của họ, tôi mới thấy tấm lòng thơm thảo nhà quê. Vừa nhận xong cây chổi, họ lại dúi vào tay tôi một chút quà "cây nhà lá vườn". Lúc đó tôi mới cảm nhận được cái tình làng nghĩa xóm.

Ba vẫn ngồi bên mái hiên nhà với ấm trà nóng hổi, kể cho tôi nghe về những mùa gió chướng xa xưa. Ở một mùa gió chướng nào đó, ba mẹ dọn ra ở riêng, hành trang mang theo chỉ là một căn nhà lá cặp mé sông và vài ba lít gạo. Vào một mùa gió chướng nào đó, ba mẹ phải co ro trong dòng nước lạnh căm để mong kiếm thêm được chút tiền lo thuốc men cho ông bà nội. Và cũng vào một mùa gió chướng rì rào, tôi được chào đời trong vòng tay ấm áp của ba mẹ.

Thời gian mải miết trôi qua, những mùa gió chướng lại mang về dấu yêu mùa cũ. Tôi lang thang trên con đường quen thuộc, nhớ đến nao lòng đám bạn nghèo ngày xưa. Chúng đã hòa vào dòng người xuôi ngược, người già trong xóm không còn nhắc đám trẻ quê qua một mùa gió chướng lại lớn phổng phao. Đám trẻ ấy đã về đâu giữa đường đời xuôi ngược?

Tôi về ngồi lại bên hiên nghe từng đợt gió đuổi nhau. Tựa vào lòng mẹ, ngắm nhìn dáng cha thả giàn cho mấy dây bầu, dây bí. Những tia nắng chiều còn sót lại xuyên qua vòm gió, một đợt gió lại xào xạc thổi qua mang theo một nỗi nhớ mơ hồ…

Huỳnh Thị Kim Cương