Logo Cung Cấp
Hương Nắng 5 - tập thơ văn: Mãi mãi một tình yêu

Hương Nắng 5 - tập thơ văn: Mãi mãi một tình yêu

1 tháng trước anninhthudo.vn

Xin được mượn tiêu đề bài giới thiệu 'Hương Nắng 5 - tập thơ văn' của Thiếu tướng Nguyễn Đức Nghi, Chủ nhiệm Câu lạc bộ sỹ quan hưu trí, CATP Hà Nội làm tiêu đề cho bài viết này, bởi ở đó đã bao hàm đầy đủ, súc tích nội dung của tập sách - một tập sách có ý nghĩa trong dịp chào mừng 75 năm truyền thống lực lượng CAND Việt Nam.


“Hương Nắng 5 - tập thơ văn” của 30 tác giả là thành viên của Thi đàn Hương Nắng, thuộc Câu lạc bộ sỹ quan hưu trí CATP Hà Nội được chia làm 2 phần, phần thơ với 135 thi phẩm, phần văn với 5 tản văn, truyện ngắn, hồi ức…

Trong phạm vi bài viết này, chúng tôi không thể điểm hết các bài thơ của các tác giả và chúng tôi luôn trân quý, ghi nhận sự đóng góp không nhỏ của mỗi thành viên thi đàn đã làm nên sự thành công của tập sách.

SÂU LẮNG TÌNH YÊU

Có thể thấy, một mạch ngầm xuyên suốt, như dòng chảy chủ đạo của tập sách là tình yêu quê hương, đất nước, từ những vần thơ hào sảng:

“Bao gian truân đường dài tới đích

Đất nước bình yên chiến thắng kẻ thù

Rực rỡ tưng bừng cách mạng mùa thu

Bác Hồ khai sinh nước Việt”

(Tháng Tám - Nguyễn Thị Kim Dung)

Một gợi nhớ, nghĩ suy:

“Cảnh sắc lung linh tươi đẹp quá

Quê hương đất nước ấm tình đời”

(Bình Minh - Nguyễn Việt Cường)

Một thủ thỉ, tâm tình:

“Quê hương hai tiếng thân thương

Bờ tre, giếng nước, con đường, hàng cây

Cội nguồn gốc rễ dâng đầy

Hoa thơm trái ngọt tình say đợi chờ”

(Quê hương - Hà Thị Châm)

Quê hương không chỉ là nơi ta sinh ra, nơi chôn nhau, cắt rốn, mà quê hương là đất nước, là những vùng miền thân thương: “Mùa xuân hoa cỏ trăng theo/Đẹp miền Tây Bắc bóng chiều đổ nghiêng” (Nguyễn Trung Du), “Ta uống mắt em lên men rượu cần/ Say nhà rông đêm Tây Nguyên” (Lôi Vũ).

Thi Đàn Hương Nắng thường xuyên tổ chức giao lưu với các Thi đàn bạn

Quê hương, mà ở nơi ấy, có những người cha vững vàng, người mẹ tảo tần hai sương một nắng, là người em hàng xóm với cái nhìn bối rối, bất chợt… là hành trang theo ta suốt cuộc đời, để bây giờ khi tóc đã pha sương, đã đi trọn một đời vì lý tưởng thì khi nhớ lại vẫn vẹn nguyên xúc cảm:

“Chúng con lớn lên trong sâu nặng tình cha

Trong ôm ấp ấm nồng nghĩa mẹ

Dù cuộc đời trải qua nhiều dâu bể

Người vẫn chống chèo nâng bước

chúng con đi”

(Nhớ cha - Đinh Xuân Bình)

Và, thao thiết nhớ từng tiếng ru của mẹ: “Tiếng ru của mẹ ơi à/Dù theo năm tháng mẹ là tình con” (Lê Thanh Luận).

Trong muôn ngàn nỗi nhớ của cuộc đời chiến binh dài dặc, không ít những nỗi nhớ của thời thanh xuân sôi nổi, để bây giờ những nỗi nhớ ấy cứ ùa về, sống dậy, nếu Trọng Nghĩa, Võ Thanh Vang tìm về một “miền ký ức” với đôi chút nuối tiếc, ngậm ngùi thì Đinh Xuân Bình “tỉnh táo” hơn ở thì hiện tại:

“Chắc cũng giống như anh,

em cố lãng quên

Những kỷ niệm êm đềm năm tháng ấy

Thuở mối tình đầu trắng trong vụng dại

Thuở ngượng ngùng khi mình nắm tay nhau”

Và Trang Nam Anh bồng bềnh:

“Mênh mông biển chở bình minh

Bên cầu anh chở chuyện tình đôi ta”

Tuyết Lan chênh chao:

“Đường duyên tình cứ chênh chao

Gánh con, gánh nợ, gánh nào nặng vơi?”

Thanh Vân hy vọng:

“Em - người đàn bà với nỗi niềm chất chứa

Vẫn mong mình

Luôn mới mẻ

Bên anh”

Phan Đình Giám dịu dàng:

“Về thôi ta với nói cười

Người yêu ta, tận cuối trời đợi ta”

VẪN LÀ CHIẾN SĨ

Một trong những chủ đề được các tác giả tập trung khai thác, đấy là những kỷ niệm của cuộc đời chiến sĩ, những hình ảnh thân thương của đồng chí, đồng đội trên cùng trận tuyến bảo vệ an ninh trật tự.

Lê Thị Ngọc Bích bồi hồi nhớ:

“Số lính G - 268 còn đây

Con đường binh nghiệp gian truân lắm”

Và nguyện: “Tôi nâng niu giữ trọn với ngành”

Bìa tập thơ văn Hương Nắng 5 của Nhà xuất bản Văn học vừa ra mắt

Nguyễn Quang Hòa khắc họa bằng đôi nét chấm phá: “Chị là chiến sĩ an ninh/ Thủy chung… công việc nhiệt tình gần xa”; Nguyễn Hồng Vi đến với những chiến sĩ cảnh sát trại giam: “Tôi trở về thăm trại thanh xuân/ Nơi hướng thiện những con người lầm lỗi”; Khang Sao Sáng rưng rưng khi “về nơi ở cũ” - nơi Công an huyện Đông Anh bị bom B52 của không quân Mỹ đêm 19 tháng 12 năm 1972: “Đêm thông xe giải tỏa/ Dương Văn Lãm hy sinh/ Lê Doãn Đại quên mình/ Bị bom vùi, bom hất”.

Những bài thơ viết về đồng chí, đồng đội với những công việc thầm lặng ở mọi vị trí có nhiều câu thơ xúc động, giàu tình cảm như của Trang Nam Anh, Lê Xuân Khang, Tuyết Lan, Võ Thanh Vang, Đào Đức Ninh… đấy là một tâm hồn đồng điệu, hiểu và yêu công việc lặng thầm, và mỗi người đều tự hứa với mình, mãi mãi là chiến sĩ: “Cả đời này như vẫn ánh bình minh/ Và tôi vẫn là chiến sĩ” (Vũ Tiến Minh)

Một điều ghi nhận của tập sách là việc tìm tòi sự thể hiện của các tác giả, ở đó có thơ tự do, thơ văn xuôi, thơ Đường luật, nhiều bài thơ lục bát ở mức độ nhuần nhuyễn, vượt thoát khỏi những câu “vè” ở thể thơ khó hay này.

Đặc biệt, tác giả Trần Khánh Toàn bằng các bài thơ theo thể NamKau, Haiku khá chuẩn, hứa hẹn một cây viết còn vươn xa trên con đường văn chương nhiều niềm vui nhưng cũng không ít nhọc nhằn này.

… Phần văn xuôi của tập sách so về số lượng là ít hơn hẳn phần thơ, nhưng không “đuối” về chất lượng, đó là chất thơ trong tản văn “Mùa thu là mùa yêu” của Trang Nam Anh, chất nhân văn trong “Nếu tôi nổ súng” của Trọng Nghĩa và tính chân thực, giàu cảm xúc qua các hồi ức của Trang Nam Anh, Trọng Nghĩa, Trần Khánh Toàn.

Chúng tôi tin rằng, bằng những năm tháng dạn dày trong quân ngũ, với những kỷ niệm không thể nào quên sẽ có nhiều bài viết hơn nữa ở các tập sách sau.

Để thay lời kết, chúng tôi xin trích bài giới thiệu của Thiếu tướng Nguyễn Đức Nghi, Chủ nhiệm CLB Sỹ quan hưu trí CATP Hà Nội:

“Thi đàn Hương nắng cũng như các thành viên CLB sỹ quan hưu trí CATP Hà Nội sau những năm tháng công tác, chiến đấu trên mặt trận bảo vệ an ninh Tổ quốc, giữ gìn trật tự an toàn xã hội, nay về sinh hoạt dưới “mái nhà chung” đã và đang làm tốt việc di dưỡng tâm hồn, chung tay xây dựng câu lạc bộ ngày càng vững mạnh, gắn bó trong tình cảm thiêng liêng: Nghĩa tình đồng đội”. T.N

Trọng Nghĩa